HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ
Trong ký ức của mỗi người, quê hương luôn có một hương vị rất riêng. Với tôi, hương vị ấy không phải là những món ăn cầu kỳ hay đắt đỏ, mà chính là bữa cơm giản dị của mẹ trong những ngày cuối tuần khi anh chị em chúng tôi mỗi người một phương lại trở về quây quần bên mâm cơm gia đình. Những bữa cơm ấy không chỉ nuôi dưỡng chúng tôi bằng vị ngon của đồng quê mà còn nuôi dưỡng bằng tình yêu thương âm thầm, bền bỉ của người mẹ suốt cả cuộc đời vì con.
Tuổi thơ tôi lớn lên trong căn bếp nhỏ của mẹ. Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh mẹ mỗi chiều tất bật nhóm bếp, vo gạo, nhặt rau, chuẩn bị bữa cơm cho cả nhà sau một ngày làm việc vất vả ngoài đồng. Khi ấy tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của những bữa cơm giản dị ấy, chỉ biết rằng cứ đến bữa là cả gia đình lại ngồi quây quần bên nhau, tiếng nói cười ấm áp lan khắp căn nhà nhỏ.
Thời gian trôi đi, anh chị em chúng tôi trưởng thành, mỗi người một nơi lập nghiệp. Cuộc sống bận rộn khiến những bữa cơm đông đủ trở nên hiếm hoi hơn. Nhưng có một điều không thay đổi, đó là mỗi dịp cuối tuần, nếu thu xếp được thời gian, chúng tôi lại trở về bên mâm cơm của mẹ. Dường như mẹ luôn chờ đợi những ngày ấy với niềm vui giản dị mà sâu sắc.
Không cần hỏi nhiều, mẹ vẫn nhớ từng món con thích. Mẹ lại lặng lẽ ra đồng từ sớm, hái rau ngoài vườn, bắt cáy ngoài ruộng, chuẩn bị những món ăn quen thuộc cho cả gia đình.
Mâm cơm quê tôi không có món ăn sang trọng. Chỉ là bát canh cáy nấu rau đay xanh mướt, đĩa ốc đồng xào chuối xanh ăn cùng bún, thêm vài loại rau thơm và gia vị mẹ trồng sau nhà. Nhưng chính những món ăn giản dị ấy lại mang hương vị đặc biệt mà không nơi nào có được.
Tôi vẫn nhớ những buổi sáng mẹ lội ruộng bắt cáy khi sương còn phủ kín cánh đồng. Những con cáy nhỏ bé nhưng lại làm nên bát canh thơm ngọt cho cả gia đình. Khi bát canh được đặt lên mâm, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mùi thơm của rau đay hòa quyện với vị ngọt của cáy khiến ai cũng thấy ấm lòng.
Món ốc đồng xào chuối xanh cũng là món ăn mà anh chị em tôi mong đợi mỗi dịp trở về nhà. Những con ốc mẹ tự tay bắt ngoài đồng, đem về làm sạch, xào cùng chuối xanh và gia vị trong vườn. Hương thơm lan tỏa khắp gian bếp nhỏ khiến ai cũng thấy thân quen như được trở về tuổi thơ.
Có lẽ chính vì thế mà dù đi đâu xa, chúng tôi vẫn luôn mong được trở về nhà vào mỗi dịp cuối tuần.
Những bữa cơm cuối tuần không chỉ có món ăn ngon mà còn đầy ắp tiếng cười. Các con tôi cũng rất thích được về quê với bà ngoại. Với các con, đó là khoảng thời gian vui nhất trong tuần. Các con được chạy nhảy ngoài sân, được hái rau cùng bà, được cùng nhau ngồi ăn bữa cơm đông đủ.
Tôi vẫn nhớ một buổi chiều cuối tuần khi cả gia đình đang chuẩn bị ăn cơm thì bất ngờ một trận mưa lớn ập xuống sân thóc. Mọi người vội vàng chạy ra thu dọn. Các con, các cháu mỗi đứa một chiếc chổi nhỏ chạy theo người lớn quét sân. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười vang cả góc vườn.
Sau khi thu dọn xong, cả nhà lại trở vào bên mâm cơm nóng hổi. Những mái đầu còn ướt nước mưa nhưng ai cũng vui vẻ. Mâm cơm hôm ấy dường như ngon hơn mọi ngày. Không ai nói nhiều nhưng ai cũng cảm nhận được sự gần gũi và ấm áp của tình thân.
Chính trong những khoảnh khắc giản dị như thế, các con tôi dần hiểu rằng mỗi bát cơm trắng là kết quả của biết bao mồ hôi và công sức của mẹ – người nông dân quanh năm gắn bó với ruộng đồng.
Tôi luôn nhắc các con phải biết trân trọng từng hạt cơm mình đang ăn, bởi đó không chỉ là thành quả lao động mà còn là tình yêu thương của mẹ dành cho con cháu.
Bữa cơm gia đình vì thế không chỉ là nơi ăn uống mà còn là nơi dạy con cháu biết yêu thương, biết sẻ chia và biết trân quý giá trị của lao động.
Ngày nay cuộc sống ngày càng bận rộn, mỗi người một công việc, một nơi ở khác nhau. Nhưng cứ đến cuối tuần, chúng tôi lại tìm cách trở về nhà. Bởi ở đó có mẹ đang chờ, có bữa cơm đang đợi và có một mái nhà luôn mở cửa đón chúng tôi trở về.
Với tôi, hương vị quê nhà chính là bữa cơm của mẹ – bữa cơm giản dị nhưng chan chứa yêu thương. Đó là nơi giữ gìn ký ức tuổi thơ, nuôi dưỡng tình cảm gia đình và gắn kết các thế hệ trong mái ấm thân thương.
Tôi tin rằng sau này khi các con tôi trưởng thành, dù đi đâu xa, các con vẫn sẽ nhớ về những bữa cơm cuối tuần bên bà ngoại, nhớ bát canh cáy rau đay nóng hổi, nhớ đĩa ốc đồng xào chuối xanh thơm lừng và nhớ cảm giác được ngồi quây quần bên mâm cơm gia đình.
Bởi hơn tất cả, chính những bữa cơm giản dị ấy đã nuôi dưỡng trong mỗi người tình yêu quê hương và tình cảm gia đình bền chặt suốt cuộc đời.
Thông điệp “ Giữ gìn bữa cơm gia đình là giữ gìn yêu thương, gìn giữ truyền thống và nuôi dưỡng hạnh phúc bền lâu trong mỗi mái nhà Việt”